Text 16 Dec Mệt mỏi…?

Những lúc thế này,a biết than vãn cùng ai?Lấy lí do gì?Con trai cũng có những ngày khó chịu chăng?có lẽ vậy,và a đang như vậy,những gì trước khi a lấy xe và phóng đi mà a suy nghĩ trong đầu,chỉ là…được ôm e thật chặt…

Để r…những cái suy nghĩ ấy chẳng thể nào có thể làm được…

Rồi e nói e mệt mỏi…

Cài tát,đùa thôi mà,nhưng sao a thấy nó nặng nề wá…nặng nề…vì dạo này e làm thế với a thường xuyên hơn…và nặng nề…khi trong nó.A có còn được e tôn trọng ko?giá như e đánh lên vai,đánh vào ng,hay e cắn…chắc a sẽ ko thấy nặng nề hơn những cái tát vào mặt như thế…e à…hiểu cho a…1 thằng con trai…luôn muốn ng yêu mình tôn trọng…đúng ko e…?

E nói e mệt mỏi…a cũng thế…e yêu à…e khóc nấc lên…còn a ngẹn trong lòng…đau lắm…

Text 7 Dec lạ…

Không hiểu sao,hôm nay vui,năm mún ngủ,cứ cười hoài,e à…a làm e bất ngờ đc r đó,e cười nhiều,e vui…a thấy có gì đó rất lạ,có phải hạnh phúc không hả e…

Text 17 Nov 1 note nhức đầu

Em à,hôm nay a buồn wá…vì sao vậy e…

Wá nhiều chuyện,rắc rối,và đen đủi đến liên tục,thật sự a ko thể định liệu được lạo nhiều chuyện đen đuổi lại đến cùng lúc như vậy…để rồi làm e buồn,và nghĩ a ko tôn trọng e,thực sự,a rất buồn vì điều đó

PJ vẫn chưa giải quyết xong gọn gàng

Làm e buồn lại càng nhức đầu hơn

Lại thêm sư phụ đột quỵ

thật sự a cảm thấy cái gì đó như đè lên lưng a,áp lực,nặng nề…

A cần e lúc này nhiều lắm e biết ko…

Nhưng thôi,cảm giác của e,a hiểu…và a biết rằng mình đã sai…

A ko ba đầu 6 tay,nhưng a tin rồi những chuyện đen đủi sẽ wa thôi…em nhỉ…a buồn nhiều…

Anh yêu em…thêm nữa mất rồi…

Text 8 Nov bước 1 mình…

Chẳng hiểu tại sao hôm nay…a buồn đến thế…a đã rất cố để thu xếp đi cùng e…nhưng ko đc…và có lẽ nhiều ng cũng k muốn thấy a…a ko biết chắc tại sao e lại nói vậy…nhưng có lẽ a đoán đc,là vài ng trong số đó ko thích a…vì họ có tình cảm vs e.Thôi vậy…đó là lớp của e…a thì wa bận rộn vs cái đồ án này…a ko trách e đc…a ko thể bắt e cứ bám riết lấy a…nhưng trong lòng vẫn nhói lên khe khẽ…vì giờ a ko đc xếp đầu tiên…

Text 2 Nov

Tự nhiên thấy buồn

    Giá đi với anh em cũng được thoải mái không phải lo sợ thế

vui lắm em nhỉ?

Text 31 Oct 3 notes Gửi hạt mưa nhỏ…

Cưng à,em biết không?đã lâu lắm r a mới ngồi bên những thằng bạn thân,vui vẻ,và thoải mái đến thế,và cũng vì thế,a tự hào,vì a có e…bạn bè a ai cũng khen vợ a xinh đẹp,dễ thương,có duyên,nói rằng a sướng.A vui nhiều lắm ngốc à…

Chợt,nhớ e nhiều lắm,nhớ từ chiều,từ lúc xa e,a muốn bên e thật nhiều,nhưng công việc bộn bề,sao đây e nhỉ,rồi 1 lúc,a sẽ như thế,sẽ nhìu công việc,liệu e có nấu 1 bữa cơm r đợi a về ăn?a mong cái ngày đó nhiều lắm,ngốc của a ơi,a mơ 1 ngày khi a có 1 chiếc moto,đưa e đi như cơn gió mạnh cuốn dài…đc e ôm ghì lấy…vì sợ gió bay đi…

Text 19 Oct Ghét!

Mày đáng ghét lắm,ngốc ạ…

Bây giờ,tao thấy ghét mày nhiều lắm…

Hơn ai hết,mày hiểu cảm giác đó,cảm giác khi đau,nhưng không được người khác quan tâm,tủi và hụt hẫng thế nào.Vậy đấy,nhưng mày lại vô tình đặt người mày yêu vào cảm giác ấy,để rồi giờ xót xa.

Trong lòng tao,tối hôm nay,1 buổi phủi đêm mà tao cùng mày luôn mong 1 ngày đủ cái “hứng” để thực hiện,và nó đã có,và trong cái đêm tối mưa lạnh của mùa thu,không gian thanh vắng lặng lẽ,tao nhớ người ta lắm mày à.Tao xót vì đáng ra những lúc thế này,tao phải,và muốn ôm ng ta,thật chặt,càng nghĩ đến thế,tao càng ghét mày hơn,thằng ngốc ạ.

Và tao nghĩ,đã tới lúc,tao và mày cần thay đổi phần này của chúng ta rồi,những ngày wa,cái vẻ ngoài của chúng ta đang từng bước 1 đổi thay,người ta đã rất vui vì điều đó đấy mày ạ,tao thấy được điều đó trong từng cử chỉ,cách nói chuyện của người ta,bây giờ,là tới cái ý  thức rồi,thay đổi nó thôi,để gần người ta hơn,để người ta ôm chặt ko muốn rời.và cũng đêm nay,tao biết rằng.Tao yêu người ta nhiều lắm,mày biết không?

Tao gửi mày

Photo 17 Oct 5 notes stup:

chuotup:

thế là gia đình ta lại chào đón thêm 5 sinh linh bé nhỏ..
cả nhà đều háo hức sự có mặt của các em..
càng nhìn càng iu…đặc biệt là bò sữa của chị..:X
hnay là 1 ngày vui vẻ…

Sao lại dơ thế:(,mấy con bò sữa mũi đỏ nữa chứ:))
tụi nó mới đẻ ra 2 tiếng sau có hình mà kêu sao dơ..:(..nó bú như j á..ngồi coi mà nge chụt chụt lun..:))

nhìn cưng wá,con ngoài cùng bên fảu kìa

stup:

chuotup:

thế là gia đình ta lại chào đón thêm 5 sinh linh bé nhỏ..

cả nhà đều háo hức sự có mặt của các em..

càng nhìn càng iu…đặc biệt là bò sữa của chị..:X

hnay là 1 ngày vui vẻ…

Sao lại dơ thế:(,mấy con bò sữa mũi đỏ nữa chứ:))

tụi nó mới đẻ ra 2 tiếng sau có hình mà kêu sao dơ..:(..nó bú như j á..ngồi coi mà nge chụt chụt lun..:))

nhìn cưng wá,con ngoài cùng bên fảu kìa

Photo 16 Oct 5 notes chuotup:

thế là gia đình ta lại chào đón thêm 5 sinh linh bé nhỏ..
cả nhà đều háo hức sự có mặt của các em..
càng nhìn càng iu…đặc biệt là bò sữa của chị..:X
hnay là 1 ngày vui vẻ…

Sao lại dơ thế:(,mấy con bò sữa mũi đỏ nữa chứ:))

chuotup:

thế là gia đình ta lại chào đón thêm 5 sinh linh bé nhỏ..

cả nhà đều háo hức sự có mặt của các em..

càng nhìn càng iu…đặc biệt là bò sữa của chị..:X

hnay là 1 ngày vui vẻ…

Sao lại dơ thế:(,mấy con bò sữa mũi đỏ nữa chứ:))

Photo 15 Oct 2 notes chuotup:

…”ông ngoại thương con..ông ngoại đừng bỏ con mà..ông ngoại đừng chết..”…
giọng run rẫy nói nhỏ bên tai ông…”ông ngoại già rồi..ai cũng phải trải qua cái chết..con khóc làm gì…con cháu như vầy ông vui rồi..”…ông ngoại nằm đó..nhắm ngiền mắt nhưng vẫn nói lên những lời dịu dàng nhất…
ông chưa bao g la mắng..chưa bao g đánh tôi 1 lần nào…chỉ âm thầm yêu thương con cháu…”con ráng thi cho đậu để cha mẹ mày sau này đỡ cực..”…”giọng ông đều đều bên tai như đc vọng về từ 1 nơi rất xa mặc dù tay tôi vẫn nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của ông…
ông ngoại yếu lắm rồi…căn bệnh ung thư gan đã quật ngã ông…nhìn ông mệt nhọc duy trì hơi thở mà lòng như thắt lại theo từng nhịp thở dứt quãng…1 ngày  2 ngày rồi vài ngày sau k xa nữa..ông sẽ rời xa con…mãi mãi…
trong đầu vẫn nhớ như in cái thời choắt con đi học…ông ngày ngày đón đưa bằng chiếc xe đạp lộc cộc…vẫn còn văng vẳng bên tai câu văn tả con gà trống làm tập làm văn lớp 2…vẫn còn đó tiếng ông cháu cười sằng sặc chuyện 3 thằng câm mù điếc…rồi những câu thơ răn dạy làm người…sao con có thể quên được…
sự ra đi của ông đã có báo trc..chuẩn bị tinh thần…nhưng làm sao con có thể chịu đựng đc khi ông rời xa gia đình đến 1 nơi mới…mẹ khóc thật nhiều…”ông ngoại mày rồi sẽ ra đi..m cố mà chăm cho ngoại”…mẹ nấc liên hồi nhìn mà đau tím cả ruột gan…
lúc nào con cũng nguyện cầu ông ra đi sẽ được thanh thản…k còn đau đớn…con sẽ cố gắng k khóc nhiều..chỉ là k nhiều thôi ông nhé..vì con k thể nào k khóc dc..
và bởi vì con yêu ông thật nhiều….
ông đi rồi..tìm đâu cho được người thứ 2 để có thể gọi bằng ông ngoại đây….

a cũng từng như e,và ngày ông nội a mất a rất muốn khóc nhưng ko khóc đc,những lần trc đó a khóc wa nhiều,còn ngày hôm đó,với a,nó là cái gì đó rất khó chịu,trống rỗng…giờ thì bà ngoại a cũng yếu dần,a ở vs bà từ nhỏ,biết bà từng khỏe thế nào,nhìn bà yếu dần a thấy xót xa lắm,a muốn níu giữ nhưng làm sao đây?ngày đó là phải đến,rồi từng người,từng người sẽ ra đi,cuộc sống là như thế,và đến 1 lúc nào đó,là chính bản thân ta làm ngươi khác có cảm giác này…sống thật tốt,để khi đó ko còn hối hận

chuotup:

…”ông ngoại thương con..ông ngoại đừng bỏ con mà..ông ngoại đừng chết..”…

giọng run rẫy nói nhỏ bên tai ông…”ông ngoại già rồi..ai cũng phải trải qua cái chết..con khóc làm gì…con cháu như vầy ông vui rồi..”…ông ngoại nằm đó..nhắm ngiền mắt nhưng vẫn nói lên những lời dịu dàng nhất…

ông chưa bao g la mắng..chưa bao g đánh tôi 1 lần nào…chỉ âm thầm yêu thương con cháu…”con ráng thi cho đậu để cha mẹ mày sau này đỡ cực..”…”giọng ông đều đều bên tai như đc vọng về từ 1 nơi rất xa mặc dù tay tôi vẫn nắm chặt lấy bàn tay gầy gò của ông…

ông ngoại yếu lắm rồi…căn bệnh ung thư gan đã quật ngã ông…nhìn ông mệt nhọc duy trì hơi thở mà lòng như thắt lại theo từng nhịp thở dứt quãng…1 ngày  2 ngày rồi vài ngày sau k xa nữa..ông sẽ rời xa con…mãi mãi…

trong đầu vẫn nhớ như in cái thời choắt con đi học…ông ngày ngày đón đưa bằng chiếc xe đạp lộc cộc…vẫn còn văng vẳng bên tai câu văn tả con gà trống làm tập làm văn lớp 2…vẫn còn đó tiếng ông cháu cười sằng sặc chuyện 3 thằng câm mù điếc…rồi những câu thơ răn dạy làm người…sao con có thể quên được…

sự ra đi của ông đã có báo trc..chuẩn bị tinh thần…nhưng làm sao con có thể chịu đựng đc khi ông rời xa gia đình đến 1 nơi mới…mẹ khóc thật nhiều…”ông ngoại mày rồi sẽ ra đi..m cố mà chăm cho ngoại”…mẹ nấc liên hồi nhìn mà đau tím cả ruột gan…

lúc nào con cũng nguyện cầu ông ra đi sẽ được thanh thản…k còn đau đớn…con sẽ cố gắng k khóc nhiều..chỉ là k nhiều thôi ông nhé..vì con k thể nào k khóc dc..

và bởi vì con yêu ông thật nhiều….

ông đi rồi..tìm đâu cho được người thứ 2 để có thể gọi bằng ông ngoại đây….

a cũng từng như e,và ngày ông nội a mất a rất muốn khóc nhưng ko khóc đc,những lần trc đó a khóc wa nhiều,còn ngày hôm đó,với a,nó là cái gì đó rất khó chịu,trống rỗng…giờ thì bà ngoại a cũng yếu dần,a ở vs bà từ nhỏ,biết bà từng khỏe thế nào,nhìn bà yếu dần a thấy xót xa lắm,a muốn níu giữ nhưng làm sao đây?ngày đó là phải đến,rồi từng người,từng người sẽ ra đi,cuộc sống là như thế,và đến 1 lúc nào đó,là chính bản thân ta làm ngươi khác có cảm giác này…sống thật tốt,để khi đó ko còn hối hận


Design crafted by Prashanth Kamalakanthan. Powered by Tumblr.