February 2012
1 post
20
00:00:00 19 tháng 2 2012
Ngủ 1 giấc tỉnh dậy,chợt cảm giác gì đó thật lạ
ngày hộm nay
đặc biệt
Lâu lắm rồi nhỉ,mới ủi cái áo phẳng phiu thế này
hì
Ngồi đợi
Em đến rồi…
bon bon trên đường cùng e
là lạ
đi mọi ngóc ngách mà 2 đứa thường đi
tuy ko phải là hết
nhưng lạ lắm e ạ
và a chỉ cười mìm
khi bà bán mì xào cho mình từ hồi còn học cấp 3 nói câu ấy
“Lâu wá mới...
December 2011
2 posts
Mệt mỏi...?
Những lúc thế này,a biết than vãn cùng ai?Lấy lí do gì?Con trai cũng có những ngày khó chịu chăng?có lẽ vậy,và a đang như vậy,những gì trước khi a lấy xe và phóng đi mà a suy nghĩ trong đầu,chỉ là…được ôm e thật chặt…
Để r…những cái suy nghĩ ấy chẳng thể nào có thể làm được…
Rồi e nói e mệt mỏi…
Cài tát,đùa thôi mà,nhưng sao a thấy nó nặng nề wá…nặng...
lạ...
Không hiểu sao,hôm nay vui,năm mún ngủ,cứ cười hoài,e à…a làm e bất ngờ đc r đó,e cười nhiều,e vui…a thấy có gì đó rất lạ,có phải hạnh phúc không hả e…
November 2011
3 posts
nhức đầu
Em à,hôm nay a buồn wá…vì sao vậy e…
Wá nhiều chuyện,rắc rối,và đen đủi đến liên tục,thật sự a ko thể định liệu được lạo nhiều chuyện đen đuổi lại đến cùng lúc như vậy…để rồi làm e buồn,và nghĩ a ko tôn trọng e,thực sự,a rất buồn vì điều đó
PJ vẫn chưa giải quyết xong gọn gàng
Làm e buồn lại càng nhức đầu hơn
Lại thêm sư phụ đột quỵ
thật sự a cảm thấy cái gì đó như đè lên...
bước 1 mình...
Chẳng hiểu tại sao hôm nay…a buồn đến thế…a đã rất cố để thu xếp đi cùng e…nhưng ko đc…và có lẽ nhiều ng cũng k muốn thấy a…a ko biết chắc tại sao e lại nói vậy…nhưng có lẽ a đoán đc,là vài ng trong số đó ko thích a…vì họ có tình cảm vs e.Thôi vậy…đó là lớp của e…a thì wa bận rộn vs cái đồ án này…a ko trách e đc…a ko thể bắt e cứ...
Tự nhiên thấy buồn
Giá đi với anh em cũng được thoải mái không phải lo sợ thế
vui lắm em nhỉ?
October 2011
10 posts
Gửi hạt mưa nhỏ...
Cưng à,em biết không?đã lâu lắm r a mới ngồi bên những thằng bạn thân,vui vẻ,và thoải mái đến thế,và cũng vì thế,a tự hào,vì a có e…bạn bè a ai cũng khen vợ a xinh đẹp,dễ thương,có duyên,nói rằng a sướng.A vui nhiều lắm ngốc à…
Chợt,nhớ e nhiều lắm,nhớ từ chiều,từ lúc xa e,a muốn bên e thật nhiều,nhưng công việc bộn bề,sao đây e nhỉ,rồi 1 lúc,a sẽ như thế,sẽ nhìu công việc,liệu e có...
Ghét!
Mày đáng ghét lắm,ngốc ạ…
Bây giờ,tao thấy ghét mày nhiều lắm…
Hơn ai hết,mày hiểu cảm giác đó,cảm giác khi đau,nhưng không được người khác quan tâm,tủi và hụt hẫng thế nào.Vậy đấy,nhưng mày lại vô tình đặt người mày yêu vào cảm giác ấy,để rồi giờ xót xa.
Trong lòng tao,tối hôm nay,1 buổi phủi đêm mà tao cùng mày luôn mong 1 ngày đủ cái “hứng” để thực hiện,và nó đã có,và...
Cầm tay em…đôi tay run run
Anh nắm thật chặt…và im lặng
Hôm nay thật lạ
Có hơi thở mệt mỏi nhưng nồng cháy hơn bình thường
Có cái e thẹn sâu trong những cái yêu
Có những nụ cười thật vui và gần gũi
Chợt nhận ra
Có gì đó đang thay đổi
Một thứ đáng để tiếp tục cố gắng hơn
Chạy...
Chạy…chạy thật nhanh,mọi phương diện,để vượt wa những người cùng lứa,liệu có làm được không Tùng ời!
chợt
Ngồi dưới mưa một mình lạnh lắm…em biết ko?
Nhưng chỉ mưa ngồi cùng làm bạn anh mà thôi…
September 2011
1 post
Có bất công không...
Sống…tôi vẫn sống…nhưng sao lại thế,sao tôi luôn phải là người”ganh tị”với mọi người…tại sao vậy?sao ông trời mang cho tôi hy vọng,rồi chặn đường để tôi đi tiếp tới cầu vồng mà tôi chờ đợi…tại sao vậy?Sao tôi luôn là kẻ về nhì cho dù tôi có thể là nhất?sao bạn bè tôi,những người xung quanh tôi yêu nhau,chẳng ai cấm cản,còn tôi thì ngược lại?sao tình cảm của tôi...
August 2011
4 posts
Sụp đổ!
Cái điều a sợ rồi cũng đến,biết làm sao đây,e ko fải là 1 cô gái yếu đuối,nhưng cũng ko phải sắt đá để fải chịu 2 luồng áp lực khủng khiếp ép vào,a cảm nhận đc,từng thớ thịt,từng tế bào,từng nơron thần kinh e căng ra như dây đàn chực chờ nổ tung…
Và nó đã nổ,2 luồng áp lực cao vời vợi,1 nguồn áp lực mạnh nhưng chông chênh,và dễ quyết hơn,e phải đẩy ngã nó,a biết,và hiểu,thậm chí là đoán...
Chông chênh
Chưa bao giờ,sau cái thời gian cách đây 1 năm,tình cảm của mình lại chông chênh đến như thế,nó cứ ứ đọng,dồn nén,cái không khí căng thẳng chực chờ bùng nổ,nó gây ra 1 áp lực ko hề nhỏ,nó làm không khí xung quanh anh đặc sệch,âm u và khó thở!khó chịu lắm ngốc ạ.
Nhưng buồn thay,nó chẳng đến vì e,cũng chẳng vì a,mà vì những áp lực từ bên ngoài,a chẳng biết vì sao lại như thế,đôi tay mình nắm chặt...
Góc tối
A muốn tới 1 nơi nào đó,rất xa,xa tới mức không con ai nhìn thấy,không còn ai than vãn,không còn ai phàn nàn.Ở nơi đó,con người ta được quyền làm điều mình muốn mà không phải chịu áp lực từ bất cứ ai,a muốn chui vào 1 góc,1 cái góc nhỏ bé nào đó đễ ngủ thiếp đi,rồi sáng mai thức dậy nở 1 nụ cười,khi thấy e nằm đó,ngốc ngếch ngủ thật say.
A muốn ỏ nơi đó,là thế giới riêng của a và e,chẳng ai...